Học bổng | Hoc bong | Du học | Du hoc

Thứ ba, 5/1/2010, 07:05 GMT+7

Teen chán sống vì quá say game online

Bị bố nhốt trong nhà, không cho chơi game online, Hưng đã uống hết lọ thuốc ngủ của mẹ để tự sát. Rất may, có người phát hiện sớm, Hưng được cứu sống nhưng sau đó lúc nào cũng ngơ ngẩn vì nhớ "Võ lâm truyền kỳ".
> Nước mắt trong hành trình 'cai nghiện' game

Từ khi đi học đến hết cấp 2, Hưng, con trai anh Hà ((Hiệp Hòa, Bắc Giang) luôn học giỏi, ngoan ngoãn. Vì thế, khi nghe cô giáo chủ nhiệm gọi đến thông báo con thường xuyên bỏ học để đi chơi game, anh Hà giật mình.

Từ đó, anh bắt đầu thực hiện chính sách quản lý con gắt gao: Hưng không được cho bất cứ khoản tiền nào. Tiền học phí, gửi xe tháng được bố mang đến tận trường đóng, các dụng cụ học tập Hưng nói cần mua bố cũng đi sắm cho. Nếu phải học thêm buổi chiều, trưa Hưng phải đạp xe về nhà ăn cơm chứ không được ở lại trường luôn như trước. Ngoài giờ học, Hưng không được đi đâu. Thế nhưng, mọi cách đều chẳng ăn thua. Hưng lại trốn học ra quán net, còn tiền ở đâu ra thì không ai biết.

Vợ chồng anh Hà càng lo lắng hơn khi thấy con ngày càng gầy gò, ăn uống thất thường, chẳng để ý gì đến lời bố mẹ, mặt mũi lúc nào cũng thất thần. Khi con bị đuổi học vì bỏ tiết quá nhiều, không thi, anh Hà quyết định nhốt con trong nhà, không cho ra ngoài nữa. Hưng đã dọa bố mẹ sẽ tự tử nếu không được chơi game, nhưng anh Hà vẫn cương quyết. Và cuối cùng, Hưng uống thuốc tự vẫn thật.

Ảnh: Hoàng Hà.
Ảnh minh họa: Nhiều teen có thể trốn nhà, "ở ẩn" vài ngày đêm trong quán net để chơi game online. Ảnh: Hoàng Hà.

Tiến sĩ Bùi Quang Huy, chủ nhiệm khoa Tâm thần, Bệnh viện 103, Hà Đông, Hà Nội, cho biết, mỗi tháng, khoa tiếp nhận hàng chục trẻ nghiện game online, cháu nào cũng gày gò, thân hình chỉ còn da bọc xương. Có nhiều em mê game đến mức khi bị cấm đoán đã dọa tự tử hay tự tử thật như trường hợp cháu Hưng.

Theo bác sĩ Huy, nghiện game online là một dạng đặc biệt của bệnh trầm cảm. Tuy nhiên, đa số phụ huynh có con mắc chứng này đều cho là con hư nên cố gắng tìm cách cấm đoán hay cải tạo mà không hề nghĩ đến việc cần phải chữa bệnh cho trẻ.

"Khi nghiện game online, trẻ mất hết hứng thú với các sở thích khác. Trẻ trở nên vô cùng chậm chạp, lười nhác trong các hoạt động khác và luôn tỏ ra uể oải, mệt mỏi. Đa số trẻ thường chơi đến quên ăn, quên ngủ nên sút cân nhanh chóng", bác sĩ Huy giải thích.

Ông cho biết, các trẻ nghiện game online thường là vị thành niên, chủ yếu là các em trai. Bệnh nhân lớn tuổi nhất mắc chứng này từng điều trị tại khoa là chàng sinh viên 28 tuổi. Theo lời bác sĩ, anh chàng này đã học tới 10 năm tại Đại học Bách Khoa nhưng vẫn ở năm thứ nhất. Vì quá mê chơi game online, anh này đi học rồi lại bỏ, sau đó được gia đình xin bảo lưu, học lại, rồi bỏ tiếp, mê mải với "Chinh đồ". Mới đây, người nhà phải đưa anh vào khoa tâm thần nhờ cai nghiện vì con họ không còn tha thiết bất cứ việc gì ngoài game, lúc ngủ cũng vẫn mơ sảng đòi đi "đánh".

Không chỉ có các teen nam, nhiều thiếu nữ cũng trở thành tín đồ cuồng si của game. Văn phòng thám tử Hoàng Nhân (phố Nguyễn Phúc Lai, Hà Nội) cho biết, họ đã nhiều lần được nhờ tìm con - những trẻ mê game rồi theo bạn bè bỏ nhà "dạt" vào quán net cả tuần. Trường hợp gần đây nhất là một cô bé mới 16 tuổi.

Khi phát hiện cô con gái vốn ngoan hiền đang học lớp 11 hay trốn học theo bạn đi chơi game online, bị đuổi học, chị Hoa (Cầu Giấy, Hà Nội) đã rất sốc. Sau nhiều lần phân tích, giảng giải và cả dọa dẫm, mắng mỏ con mà vẫn chẳng có tác dụng, chị tuyên bố không cho cô bé đi đâu nữa. Thế nhưng, trong lúc bố mẹ đi làm, cô bé đã lừa người giúp việc rồi bỏ trốn ra ngoài và mấy ngày liền không về nhà. Lo lắng, sợ con làm liều, chị Hoa đã nhờ thám tử tìm giúp.

Sau gần một tuần lần tìm nhiều manh mối, bằng nghiệp vụ đặc biệt, các thám tử đã tìm thấy cô bé trong một quán net ở cách nhà 5km. Em đã ngồi lỳ chơi game suốt 30 giờ, chỉ uống một cốc sữa tại quán. Khi bố mẹ đến đón, cô bé người hốc hác, mặt thất thần, miệng vẫn lảm nhảm nói về trò chơi của mình, không còn nhận ra bố mẹ nữa.

Tiến sĩ Đỗ Quang Huy cho rằng, không như nhiều phụ huynh nghĩ rằng chỉ những trẻ học kém, ít được quan tâm thì mới nghiện game mà bất kỳ trẻ nào, nhất là những em có điều kiện tiếp xúc thường xuyên với internet đều có thể mắc bệnh. Tất nhiên, những em ở xa gia đình, chán học, bố mẹ không quan tâm thì có nhiều điều kiện để bị lôi kéo vào các trò chơi này và dễ sinh nghiện hơn.

Theo ông, điều quan trọng nhất là bố mẹ phải phát hiện sớm để chữa trị cho con kịp thời. Cần để ý ngay những dấu hiệu đầu tiên cho thấy trẻ nghiện game là: kết quả học tập giảm sút, thay đổi tính tình, dễ cáu gắt, mất ngủ, ăn uống thất thường, sút cân, tiêu tiền không có lý do chính đáng, tiếp xúc mới máy tính quá 2 giờ mỗi ngày...

Ông cho biết, nhiều ông bố bà mẹ đã tự "cai" cho con bằng cách nhốt con lại, không cho tiếp xúc với bên ngoài hay gửi con đến các lớp cai nghiện game với những khóa học như trải nghiệm cuộc sống trong nhà chùa hay vào quân ngũ... để trẻ đoạn tuyệt khỏi trò chơi nguy hiểm này. Tuy nhiên, đó chỉ là cách để cắt ngang "cơn nghiện", trẻ vẫn có thể tái nghiện. Theo ông, muốn điều trị tận gốc, cần phải dựa trên cơ sở điều trị trầm cảm bằng thuốc (thuốc chống trầm cảm kết hợp thuốc chỉnh khí sắc) và liệu pháp nhận thức. Quá trình chữa trị này khá đơn giản, nhưng khoảng 4-8 tuần mới có kết quả.

Tuy nhiên, cắt cơn nghiện chỉ là bước đầu, việc quan trọng hơn là củng cố để trẻ không nghiện lại, tối thiểu phải kéo dài thêm một năm. Đa số các trường hợp nặng phải củng cố trong 5-7 năm, khi trẻ đã trưởng thành, không còn đi học.

"Sai lầm của đa số bệnh nhân và người nhà là thường bỏ thuốc quá sớm, khiến trẻ tái phát, sau đó, lại cho rằng quá trình điều trị không hiệu quả nên không cho trẻ chữa tiếp", ông Huy nói. Ông cho biết, trong quá trình này, các hoạt động thể dục thể thao, ngoại khóa rất quan trọng. Vì thế, bố mẹ cần luôn quan tâm, theo sát từng bước tiến của con, tạo điều kiện cho các em tham gia các hoạt động thể chất, hoạt động xã hội lành mạnh, phù hợp với lứa tuổi.


Theo VnExpress.net


Trường Quốc tế Mỹ - Tuyển sinh năm học 2011-2012: Mầm Non Quốc Tế, Tiểu Học Quốc Tế, Trung Học Quốc Tế, Anh Ngữ Quốc Tế. Chất lượng giáo dục Mỹ. Xin vui lòng truy cập vào Truong Quoc Te - www.ais.com.vn để có thêm thông tin.

* Tên các nhân vật trong bài đã được thay đổi.

Game online - tại sao lại bị lên án?

Tôi là một người tương đối lớn tuổi (gần 40) để chơi game online vì còn phải hoàn tất công việc xã hội cũng như việc nhà. Nhưng tôi vẫn duy trì account của mình trong game online Võ lâm truyền kỳ đều đặn. Có thể vì thời gian và tiền bạc tôi đầu tư cho game không nhiều nên level của nhân vật không cao. Nhưng tôi không quan tâm đến việc đua level vì đối với tôi chơi game là để thư giãn hoặc xã stress. Nhiều bạn trẻ thay vì dùng game để thư giãn thì lại trở thành nô lệ của game do tính hiếu thắng trong game. Thật sự đối với những người đàn ông như tôi thì chơi game online sẽ được bà xã ủng hộ hết mình vì ngoài chi phí tiền điện và tiền net hàng tháng ( mà có chơi game hay không thì tiền net cũng đã ở mức cố định) tôi chỉ tốn 60.000 đồng tiền nạp thẻ. Số tiền đó thật sự là một cách tiết kiệm nếu thay vì vậy tôi dùng thời gian rảnh rỗi giải trí bằng cách ra quán cà phê hay làm vài chai bia với bạn bè. Ngoài ra vì tôi thư giãn bằng cách chơi game nên tôi cũng hạn chế những thú vui ngoài đường mà các bà vợ thường lên án. Theo tôi nghĩ thì bất cứ vấn đề gì cũng có mặt phải và mặt trái, game online cũng vậy. Vấn đề là bạn chơi game với ý thức nào: "chơi game" hay để "game chơi" chứ bản thân game online không có gì là xấu. Nếu game online mà xấu thì Vinagame đâu có xin được giấy phép hoạt động.

Mình là nữ và cũng từng nghiện game online

Mình là nữ và cách đây 3 năm, mình cũng từng nghiện game online. Khi ấy, mình là sinh viên năm 3 của một trường ĐH có tiếng. Mình thường xuyên cúp học sao cho vừa đủ số tiết để không bị cấm thi và khi về nhà thì việc đầu tiên là bật máy tính, chơi hoặc treo máy cho đến tận 1h sáng mới ngủ.

Mẹ khóc lóc, khuyên can, mình cũng không nghe. Sau một năm, mình đi làm. Những đồng tiền đầu tiên kiếm được, mình cũng đổ vào game (khoảng 25 triệu trong năm đó).

Nhưng hiện mình đã ngừng chơi game online hơn 1 năm rồi. Mình cũng không rõ mình đã cai nghiện bằng cách nào. Bỗng dưng đến một lúc, mình nhận ra bạn bè quanh mình toàn dân gamer. Đi off cũng nói toàn chuyện game, hẹn hò cũng rủ nhau chơi game, yêu cũng yêu bạn game. Bạn bè chỉ là bạn bè ảo, chẳng thật sự quan tâm hay giúp đỡ mình. Ngay cả tính khí mình cũng có phần hung hăng hơn trước nữa. Mình cảm thấy cuộc sống như vậy thật vô nghĩa và không lẽ tương lai của mình chỉ toàn ngồi chơi game hay sao? Thế là mình tự động bỏ. Hiện mình đã tốt nghiệp ĐH với một tấm bằng loại khá (trễ 1 năm, thực sự nguyên nhân chính là do game online).

Mình chưa có việc làm, nhưng mình không lo lắng lắm vì mình tin là mình sẽ có một tương lai tốt. Gặp lại những anh bạn cũ trong game, lại suốt ngày nghe họ nói về game online, kể lể và cười cợt nhau về những phi vụ lừa đảo trong game, mình thật sự thấy chán chường. Em họ mình cũng đang là con nghiện game, nhưng mình cũng không biết khuyên thế nào. Nói hoài cũng không hiểu, nên chỉ mong một ngày nào đó họ cũng như mình, tự nhận ra được đường sai mà trở lại thôi.

Game online giết dần giết mòn tinh thần lẫn sức khỏe của tôi

Tôi năm nay đã 28 tuổi và chính thúc bỏ chơi game từ ngày hôm nay!!các em nhỏ muốn tương lai minh sáng sủa thì hãy từ bỏ tất cả những trò Game online.

Có khi các bạn chơi Game quá mức thì một ngày nào đó bạn sẽ bị đột tử. Bạn có thể chơi Game online khi xã hội không còn ai biết lao động là gì...Bây giờ nghĩ lại Game online giết dần giết mòn cả tinh thần và sức khỏe của tôi. Đối với tôi GameOnline là kẻ thù đáng sợ nhất . Game online là nghề kinh doanh siêu lợi nhuận - mà khách hàng là những Gamer - hay nói đúng hơn là những con nghiện.

Thơ về game có hại

Hỡi thế gian game là gì?
Đó là thế giới ảo.
Nó là tử thần bên cạnh mình.
Mà mình nào hay biết.
Đến khi nhận ra đã quá muộn rồi.
Nó sẽ giết chết mình tại chỗ.
Bể nên đừng chơi game.

Tôi tặng bài thơ này cho ai mà chơi game nhiều. Chơi game nhiều không có lợi mà có hại đấy.

Về thực trạng của game

hiện nay tình trạng cho mở quá nhiều các quán game mà không kiểm soát được đã làm hại biết bao nhiêu tuổi trẻ, có biết bao đứa trẻ ngoãn ngoãn đã trở thành hư hỏng và thần kinh làm khổ sở cho bố mẹ và mất đi bao nhân tai cho đất nước, làm ảnh hưởng rất nhiều đến thời gian làm việc và hao tổn noron thần kinh của các bậc cha mẹ . Đã đến lúc Nhà nước cần coi tình trạng nghiệm game như là nghiện ma túy và có những biện pháp hữu hiệu để cứu giúp hạnh phúc cho bao gia đình. Đừng để sau này phải xây dựng các bệnh viện tâm thần cho các thanh thiếu niên chúng ta mới thức tỉnh. Đây là một thứ giải trí mang hại nhiều hơn là lợi. Tôi đề nghị taats cả các bậc phụ huynh có con ở tình trạng nghiện game hãy lên tiếng và cùng chia sẻ để cứu lấy con mình và hạnh gia đình mình.

Kinh nghiệm từ chính bản thân - con nghiện game!

Cũng môn" Võ lâm truyền kỳ" mà mình đã mất 4 năm tiêu tốn tiền bạc thời gian và công sức để ...lao vào cày đua level. Thời gian đó dù có ai khuyên hay ngăn cũng không cách nào dừng lại được, có lúc một ngày 24h đã ngồi online hết 20h, còn 4h để ngủ. Chỉ sợ thua kém vì mức độ cạnh tranh level trong game rất kinh khủng, rồi event, items hàng Vip...số tiền đổ vào game hầu như không thể đếm xuể vì ma lực của trò chơi.

Rồi đến 1 ngày chợt nhận ra rằng xung quanh mình chẳng còn lại gì ngoài account ảo giá hàng chục triệu và những "chiến hữu" trong game chỉ giỏi tám và ba hoa giả tạo. Từ lúc đó mới có cảm giác trống trơn, và nhìn ra xung quanh ai ai cũng đang cố gắng học và làm việc để lo cho tương lai.

"Cuộc sống ảo" chấm dứt vĩnh viễn từ lúc đó, bỏ hẳn tất cả những gì kiếm được trong thế giới ảo đó. Nhìn lại thì đã vừa tròn 1 năm giải nghệ, mình đã trở về với cuộc sống thực và sinh hoạt bình thường. Nhưng nếu như những bạn trẻ không có cái nhìn đúng đắn và nghị lực thì sẽ không thể nào dứt chân ra khỏi cái mê lực ảo đó. Vì là game thi đua cày level khốc liệt nên không bao giờ có chuyện "chơi cho vui" rồi dừng lại được đâu. Nó như heroin thử 1 lần rất khó rút ra được. Mình có 1 lời khuyên là: nếu chưa chơi game online thì đừng bao giờ chơi, còn đã chơi rồi coi như mất 1/4 tuổi trẻ thậm chí không tỉnh ngộ sớm sẽ mất tất cả: tương lai, tuổi trẻ, cơ hội và thời gian để làm được vô số điều có ý nghĩa; hữu ích khác.

Nếu muốn thì chỉ rẹt cái là hạn chế nghiện game được

Chỉ cần Nhà nước bắt tất cả các máy server phải tắt máy từ 23h hôm trước đến 7h sáng hôm sau (giống như đối với kinh doanh Karaoke - Vũ trường). Việc cấm này hoàn toàn hợp lý hợp tình vì thời gian cho các công ty kinh doanh game là rất lớn, người chơi hoàn toàn có thể thu xếp 2-3 tiếng để chơi mỗi ngày khi rảnh rỗi, còn lại là thời gian ngủ nghỉ của dân game không đáng là bao. Kinh doanh mà ảnh hưởng đến xã hội thì bị hạn chế thời gian thì không ai bắt bẻ gì được. Hơn nữa việc kiểm tra cũng rất dễ dàng vì chỉ cần vào internet là biết có server nào đang hoạt động hay không và đến tận nơi đặt máy chủ để phạt công ty. Phải tước giấy kinh doanh nếu tái phạm 3 lần. Ngược lại, nếu nhà nước không muốn hạn chế nghiện game thì bó tay.

Mình cũng đã từng nghiện game và cách cai nghiện của mình

Mình đã từng nghiện game 24/7, vì mình bên Mỹ nên có computer riêng tại nhà, không cần ra dịch vụ nên mình đã ngồi trên mạng 24/7 đóng cửa phòng chơi game, mỗi khi đến giờ ăn thì má mình đem đồ ăn lên phòng cho mình, mọi người đều tìm hết cách để không cho mình chơi game võ lâm truyền kỳ nữa nhưng đều thất bại. Sau một thời gian dài chơi vltk, mình đã xây dựng 1 nhân vật siêu cấp trong game, hạng nhất nhì. Nhưng sau khi bị hack và mất nick, mình bị sốc và đã chán nản bỏ game từ đó. Nếu muốn con em mình cai nghiện game, cách tốt nhất nên tiêu diệt nhân vật trong game của chúng bấy lâu nay xây dựng nên, thì sẽ làm cho con em chán nản và bỏ game.

Hiểu đúng về game từ góc nhìn của một gamer

Tôi cũng là 1 gamer. Tôi đến với game từ khá sớm, cách nay 25 năm, với những game off thuộc hàng "cổ điển" nhất như Warcraft 1, Dune 1, Prince of Persia 1, ... chơi trên những hệ máy PC "xưa" nhất với chip Pentium 33, 66, và 100 Mhz. Đối với người chơi game off (lúc ấy chưa có internet và game online) thì nghiện game không phải là vấn đề lớn. Vấn đề lớn chính là tài chính để nâng cấp hoặc thay mới toàn bộ hệ thống PC với cấu hình đủ mạnh để chơi game. Tôi nghĩ rằng, sự phát triển nhanh một cách chóng mặt của phần "cứng" máy vi tính trên thế giới trong mấy chục năm qua chính là để phục vụ cho người chơi game off. Để có thể thường xuyên chơi được các game off "mới ra lò" càng ngày càng đòi hỏi cao về phần "cứng", người chơi phải nâng cấp PC thường xuyên hoặc "chặt đẹp" tối thiểu 1000 USD để bê về 1 hệ thống PC mà giá trị sử dụng của nó (chơi game off) là không quá 4 năm mà không cần phải nâng cấp hệ thống trong suốt thời gian đó.

Game PC có rất nhiều thể loại gồm phiêu lưu giải đố (đòi hỏi tư duy logic rất cao), chiến thuật dàn trận (đòi hỏi tư duy hệ thống, khả năng tính toán, so sánh, lập kế hoạch và một chút nhanh nhẹn trong điều khiền), hành động nhập vai (đòi hỏi sự nhanh nhạy trong điều khiển), mô phỏng (là sự kết hợp của 1 hoặc nhiều thể loại trên) gồm mô phỏng hành động, mô phỏng quản lý, mô phỏng chiến đấu, ...

Dĩ nhiên là còn nhiều thể loại khác nữa nhưng "hot" nhất là những thể loại mà tôi vừa kể. Đối với những người tương đối lớn tuổi, thể loại mô phỏng quản lý có lẽ là ưa thích nhất với mô phỏng quản lý doanh nghiệp, khu vui chơi giải trí, bệnh viện, câu lạc bộ bóng đá thậm chí là quản lý cả 1 thành phố, tham gia thị trường chứng khoán ảo, ...

Theo quan điểm riêng của tôi, tùy theo lứa tuổi, hiếm có game off nào mà không dạy ta được điều gì, các vị phụ huynh không cần phải đề phòng với lĩnh vực game này mà chỉ cần lựa chọn chúng cho con em mình qua các bài giới thiệu game trên các tạp chí game. Để chơi được game off (tùy theo thể loại, đặc biệt là những game không thuộc thể loại hành động), người chơi cần phải có 1 vốn từ tiếng Anh nhất định nếu không muốn trở thành 1 kẻ "lạc loài" trong game. Có rất nhiều game, nhân vật ảo hỏi bạn 1 câu hỏi nào đó và sẽ có 1 hệ thống nhiều câu trả lời khác nhau cho bạn chọn tùy theo hoàn cảnh, kết quả chơi của bạn phụ thuộc rất nhiều vào việc bạn chọn câu trả lời nào, không biết tiếng Anh thì coi như "mù". Trả lời lung tung có thể sẽ biến nhân vật ảo của bạn thành 1 kẻ "biến thái" bị coi là nguy hiểm với xã hội và có thể bị "cả giang hồ truy sát". Việc không hiểu câu trả lời của đối tượng có thể sẽ dẫn bạn vào ngõ cụt hoặc đi loanh quanh vô định rất nhàm chán.

Vào khoảng cuối năm 2003, các game online đầu tiên được du nhập vào VN. Thời gian đầu, phần lớn game online được phát triển từ game off. Hạn chế của sự phát triển loại game này là số lượng người cùng tham gia chơi là khá hạn chế (từ vài người tới vài trăm người cùng 1 lúc). Sau đó là những game thuần túy online được đưa vào VN mà đại đa số chúng cho tới tận ngày nay thuộc thể loại hành động nhập vai, tức là chỉ có "chặt chém" để lên level.

Sự phát triển của loại game này là nhờ vào việc người ta phát triển 1 hệ thống phần cứng "cực mạnh" cho 1 hoặc nhiều máy vi tính trung tâm mà người ta gọi là server (máy chủ). Đây là loại game mà nội dung của nó gần như không có kết thúc, cái gọi là max level chủ yếu là để kích thích người chơi "đua" với nhau. Sức mạnh của nhân vật ảo không phụ thuộc vào trí tuệ của người chơi mà phụ thuộc vào trang bị, vào khả năng tài chính của người chơi. Để có trang bị "xịn" bạn gần như phải chơi 24/24 để tìm kiếm người chơi khác có cùng đẳng cấp tham gia vào party đi săn đồ, thời gian của 1 cuộc săn có thể mất từ 2 tới 8 tiếng đồng hồ.

Việc "cày cuốc" để lên level có thể nhờ vào auto, ủy thác để khỏi phải ngồi chết dí trước màn hình cả ngày lặp đi lặp lại những thao tác nhàm chán, nhưng săn đồ, công thành, hoàn tất quest (nhiệm vụ) thì không thể auto hay ủy thác được. Ngoài ra, công ty phát hành game còn "bán" những trang bị "xịn" khác mà trong game không có hoặc đồ thời trang cho người chơi mua bằng cách nạp thẻ.

Còn cấu hình PC để chơi thì khỏi bàn. Chỉ cần máy của bạn có thể chơi được game này ở dạng close beta (dạng thử nghiệm) là bạn có thể chơi "mút chỉ" với nó cho đến khi máy của bạn không thể sử dụng được nữa, không phải lo lắng vấn đề nâng cấp hệ thống.

Giới trẻ bị nghiện game chính là nghiện loại game này. Đã theo thì đừng có nói là giải trí, bạn nghỉ chơi vài ngày xem, bạn sẽ bị tụt hậu so với những người mà bạn "quen" và nếu không theo kịp họ, khả năng bạn bị họ "quên" là rất lớn. Việc thành lập party để làm các quest lớn, săn đồ, ... sẽ vô cùng khó khăn. Đấy chính là tác hại của nó (lớn hơn gấp nhiều lần so với lợi ích mà nó có thể mang lại như mua bán đồ ảo, nhân vật ảo bằng tiền thật), việc cấm hay không, hạn chế hay không phụ thuộc vào các vị phụ huynh và cơ quan chức năng.

Chơi game off cũng tương tự như bạn đọc 1 quyển sách (tiều thuyết trinh thám, tiểu thuyết lịch sử, ...) dù dày đến mấy cũng có lúc kết thúc, rảnh lúc nào thì đọc, không phụ thuộc vào ai khác ngoài chính bạn.

Chơi game online có thể so sánh với việc bạn tham gia vào 1 hoạt động xã hội ảo nào đó mà hoạt động xã hội thì làm gì mà có điểm dừng chưa kể là ta phải bon chen để tồn tại. Vì thế bạn chỉ có 2 lựa chọn, 1 là đầu tư thời gian, tiền bạc thật vào thời gian, tiền bạc ảo để cùng "tiến bộ" với xã hội, 2 là ra khỏi cuộc chơi. Có bao nhiêu người chơi game online có thể tự tìm thấy điểm dừng hợp lý để rời khỏi cuộc chơi ? Rất nhiều, ít nhất là 50% người chơi, nhưng những người ấy không bị gọi là nghiện game. Và số còn lại, rất tệ, chẳng khác gì nghiện ma túy phải không các bạn ?

Có chơi game mới giúp tôi viết game

Tôi từng ham game online. Tôi nghĩ có chơi game thì 1 lập trình viên như tôi mới hiểu được bản chất của nó.

Nhưng game thì nó có mặt lợi mặt hại. những người không nhìn ra được mặt lợi hay không kiểm soát được mình thì rất hại. Bạn bè tôi vì game mà không ra được trường. Tệ hơn là bị đuổi.

Game online hại nhiều hơn lợi

Cái gì cũng có mặt tốt mặt xấu nhưng theo tôi game online vô bổ nhiều hơn. Có rất nhiều hoạt động khác có thể giải trí thay vì game online, hoặc bạn cũng có thể chơi những game console offline, những game này vẫn có thể giải trí cùng bạn bè mà không gây nghiện.

Một ý kiến từ một người đã từng tiều tụy vì game online...

Nghiện game online không khác gì nghiện ma tuý

Tôi cho rằng nhà nước cần đầu tư một trường cai nghiện có chuyên môn thực sự, để các em có thể trở lại với đời sống hiện thực.

Nhiều em học hành rất giỏi, có tương lai rộng mở mà chỉ vì game online đã đi vào con đường tội lỗi. Đồng thời phải có chính sách quản lý chặt các trò chơi online, như hiện nay thì đủ các trò chơi ở mọi lĩnh vực rất khó quản lý. Gia đình cần có biện pháp giáo dục từ sớm, tránh để các em nghiện game, khi đó sẽ rất khó bỏ.

Nghiện game online không khác gì nghiện ma tuý

Tôi cho rằng nhà nước cần đầu tư một trường cai nghiện có chuyên môn thực sự, để các em có thể trở lại với đời sống hiện thực. Nhiều em học hành rất giỏi, có tương lai rộng mở mà chỉ vì game online đã đi vào con đường tội lỗi. Đồng thời phải có chính sách quản lý chặt các trò chơi online, như hiện nay thì đủ các trò chơi ở mọi lĩnh vực rất khó quản lý. Gia đình cần có biện pháp giáo dục từ sớm, tránh để các em nghiện game, khi đó sẽ rất khó bỏ.

Game online tốt cho tôi

Tôi đã chơi game online, đang chơi, rất vui , qua game tôi có nhiều bạn tốt, giúp nhau trong game và sau na\ày giúp trong cuộc sống. Chơi game cho tôi học chiến thuật binh mã, học ngoại giao, hoc tư duy và học cách quản lý nhân sự,
tôi chơi game lúc rãnh rỗi và điều tiết tốt các công việc khác. Tôi thấy game online là môi trường tốt nhưng điều quan trọng nhất là thái độ giáo dục củae người chơi game như thế nào?

Mình cũng đã từng nghiện game online !

Con đường bước vào thế giới game của mình khá sớm . Năm 4 tuổi ba mẹ li dị nhau. Thỉnh thoảng đi qua thăm ba thì mình lại được ba cho tiền và dẫn ra tiệm game chơi (vì ba mình còn phải làm việc). Dần dà mình bắt đầu bị nhiễm game. Từ những game chơi trên hệ máy PlayStation2 rồi đến game trên máy vi tính.

Năm học lớp 5 mình đã đi ra tiệm game ngồi xem người ta chơi (vì ko có tiền để chơi) từ sáng tới tối mịt mới về. Biết bao nhiêu biện pháp mà gia đình áp dụng cho mình đều không hiệu quả. Rồi game online ra đời, lúc đầu thì chết mê chết mệt với MU online.

Để có tiền chơi game, mình đã nhịn ăn sáng, lấy tiền đó để thỏa mãn niềm vui. Năm cuối lớp 9, game online có sức ảnh hưởng lớn nhất cho tới giờ ra đời: Võ Lâm Truyền Kì. Sau đó là bắt đầu một chuỗi ngày dài vùi đầu vào thế giới ảo.

Rất nhiều trò mình đã chơi qua, rất nhiều tiệm net mình đã vùi đầu vào. Ngày tới đêm, không ăn không ngủ (thật ra thì cũng muốn ăn lắm , nhưng để tiền đó chơi cho đã).

Nhưng ít ra mình vẫn còn rất may mắn, mình chơi rất nhiều nhưng chơi vẫn rất dở. Vì lí do đó mà không có game nào mình chơi được quá 1 năm. Đến năm 12, mình bị chuyển vào trường nội trú, bị cách li với game một thời gian, nhờ vậy mà mình đã đậu tốt nghiệp với điểm số không đến nỗi tệ: 38,5.

Sau khi thi tốt nghiệp là khoản thời gian vàng đối với các thí sinh, luyện thi cấp tốc, luyện thi gia sư , luyện thi tại nhà v.v.... Mình cũng đi luyện, nhưng mà là luyện .... game. Lúc những người khác ngồi trong phòng hồi hộp không biết đề thi sẽ thế nào, có trúng tủ hay không ... thì mình lại ngồi rung đùi trong tiệm net, một tay click chuột, một tay gõ phím, buồn thay!

Rồi mình cũng vào được một trường cao đẳng dân lập. Đối với mình đó là một thiên đường, mình đăng kí ngay vào Ngành CNTT với suy nghĩ là: "học CNTT thì tha hồ mà làm việc với máy vi tính, tha hồ mà chơi game" .

Nhưng rồi một bước ngoặt rất lớn, có sức thay đổi toàn bộ bản tính con người đã đến với mình. Quà sinh nhật 18 tuổi của mình là một chiếc xe Exciter Tuy chỉ là 1 chiếc xe cũ đã qua sử dụng nhưng nó có 1 cái gì đó rất cuốn hút mình. Mình bắt đầu tham gia vào diễn đàn xe máy, gia nhập vào Exciter Club. Game mình vẫn online đều đặn hàng ngày, nhưng không còn để chơi game mà là để giao lưu, học hỏi về chiếc xe với các thành viên ExClub khác.

Rồi các chuyến đi chơi xa bằng xe máy , những lần làm công tác từ thiện với club v.v... Cho tới giờ, từ một game thủ mở miệng ra là: vũ khí hoàng kim, Thiếu Lâm, Nga Mi .. mình đã chuyển sang thành một chàng trai năng động, bản lĩnh. Mình bắt đầu mua bán phụ tùng và xe cũ, tiền kiếm được tuy không nhiều nhưng cũng đủ để mình tự túc các chi phí lặt vặt mà không cần đến sự trợ giúp của gia đình. Mình cũng đã có thể tự tháo và ráp một chiếc Exciter.

Mình đã đi bằng xe máy đến rất nhiều nơi , làm rất nhiều việc có ích cho các hoàn cảnh khó khăn khác nhau. Vài dòng tâm sự đến tất cả mọi người , để chứng minh cho mọi người thấy rằng , không phải ai nghiện game cũng đều phải chữa trị bằng thuốc trầm cảm. Chỉ cần 1 niềm đam mê nho nhỏ , chỉ cần 1 đam mê lành mạnh . Nếu tôi làm được , thì các bạn cũng sẽ làm được . Thân !

Làm cách nào để em tôi hết nghiện game

Tôi có đứa em trai học giỏi . tôi dạy kèm nó từ lớp 1 đến lớp 7 . bây giờ tui không bên cạnh nó vì học ở xa. Nó giờ mê game và thụ động lắm, không hoạt bát và nghịch ngợm như xưa nữa, học hành tệ lắm. Anh chị cô bác ai có cách nào chỉ em với. Không chỉ em của tôi mà gần hết mấy đứa trẻ trong xóm đều như vậy. Ngày xưa tụi nó tranh nhau học . Giờ mở miêng ra là game.

Nên hạn chế chơi game ngày 2-3 tiếng

Bạn Nguyễn Trí Nhân này nói hay thật. Mình rất đồng tình với ý kiến của bạn. Game online suy cho cùng cũng chỉ là một phần mềm giải trí, ở đó có nhiều loại người, nhiều giai cấp khác nhau, nhiều hoạt động mang tính cộng đồng...V.V. Nói túm lại, game online là một môi trường rất thích hợp cho các bạn trẻ trao dồi cách sống, tìm hiểu về xã hội, khẳng định bản thân..v.v. Tuy nhiên, nó cũng có mặt trái của nó đó là: dễ gây nghiện, ảnh hưởng đến cuộc sống ngoài đời thực. Với những gamer thì việc cân bằng giữa Cuộc sống thực (Gia đình, bạn bè, học tập, sức khỏe..) và thế giới ảo (Hảo hữu, bang hội, săn boss, tổ đội, kiếm đồ, kiếm tiền ngân lượng, chế tạo vũ khí..) là một điều rất quan trọng. Theo ý kiến của mình thì các bạn trẻ nên hạn chế thời gian chơi game khoảng 2 tiếng đến 3 tiếng một ngày là đủ (còn lại thì ủy thác), hơn nữa, nếu có hoạt động nào ngoài đời thì nên ưu tiên làm việc ngoài đời thực (gia đình, học tập, thi cử,...) trước rồi mới đến các việc trong game (công thành, liên đấu, săn boss..). Chúc các bạn chơi vui, học giỏi! Vodanhvirus

Game tốt hay xấu

Tôi tán thành ý kiến "nếu bạn nhìn nhận nó lành mạnh". Chúng ta bàn nhiều về tác hại của Game (cả Game offline lẫn game online) mà chẳng thấy nói gì đến lợi ích của nó cả. Bất cứ vẫn đề nào cũng có 2 mặt chứ. Thử hỏi, ví dụ bây giờ thanh niên thích ăn nhiều ... sinh ra béo phì, bội thực, ảnh hưởng đến sức khỏe .. vậy chúng ta cấm ăn chăng? Ai đó làm ơn nói đến cái tích cực của Game đi ....

Nhìn nhận đúng về việc chơi game của giới trẻ

Bản thân tôi, cũng là một sinh viên. Hiện đang là sinh viên năm 3 ngành CNTT. Tôi nghĩ, việc nghiện game hay không nghiện game online chỉ phụ thuộc vào cách tiếp xúc của đối tượng với game online. Họ tiếp xúc với game với nhận thức như thế nào về nó là vô cùng quan trọng, và nhận thức đó được sự giáo dục từ chính gia đình và xã hội. Về thực tế, tôi cũng là một gamer, bản thân tôi và tin rằng rất nhiều bạn khác có một cái nhìn chân thật về game online là một môi trường giải trí lành mạnh (nếu bạn nhìn nhận về nó lành mạnh).

Sẽ không có chuyện nghiện game khi chơi game với mức độ hợp lý, thậm chí bản thân tôi cũng thường xuyên ngồi chơi game 24/24 (vào những ngày nghỉ học ôn thi hay lễ mà không đi chơi với bạn bè) nhưng quan hệ xã hội và khả năng nhận thức kiến thức, học tập không hề suy giảm vì bản thân mình biết tự điều chỉnh. Cũng là một sinh viên đi học xa nhà. Nhưng may mắn có điều kiện học tập và giải trí rất tốt. Có một phòng riêng, một máy tính riêng, không gian ngồi, học tập tốt (nếu nói theo cách của gamer thì là một không gian "cày" game tuyệt vời), và rất ít khi bị làm phiền từ bên ngoài, hoàn toàn có thể chủ động được mọi hoạt động của mình... Và tôi cũng đến với game online.

Có thể, mới tham gia một trò chơi nào đó, tôi cũng rất hứng thú và thường ngồi chơi game rất lâu (mục đích chỉ là để tìm hiểu được cấu trúc của trò chơi, nội dung và phương pháp chơi như thế nào là hiệu quả). Do đó, tôi cung xin chia sẻ ý kiến của tôi với quý phụ huynh và các bạn gamer rằng:

- Với các bậc phụ huynh: đừng nên có một cái nhìn phản cảm với Game online. Ngày nay, trong thời đại CNTT, song song với nền kinh tế nhiều thành phần mà đa số con người kiếm sống dựa vào nó, thì giới trẻ, khi còn chưa đủ khả năng tự lo cho bản thân mình, còn sống trong tầm của bố mẹ luôn luôn tìm kiếm một môi trường để chứng tỏ mình, để giải trí và quan hệ với bạn bè. Những bạn trẻ có điều kiện, sẽ đến với những hoạt động giải trì xã hội lành mạnh, những thú vui nghiên cứu (cam đoan số lượng rất ít) còn đại bộ phận sẽ tìm đến với thế giới ảo (qua sự lôi kéo của bạn bè, hoặc tò mò chơi thử) là game online. Do đó, đừng cấm cản sở thích của con mình, mà phải giám sát, theo dõi và chia sẻ ý kiến của mình (một người lớn nhìn nhận như thế nào là tốt khi sống trong xã hội). Thậm chí hỏi thăm chơi game đó như thế nào... và nếu thấy không phù hợp nên đề nghị con chơi game khác theo cách mà cha mẹ phải làm chứ không phải nhốt, hoặc đánh đập. Đồng thời, luôn nhắc nhở việc học tập và hoạt động, quan hệ bạn bè bên ngoài.

- Đối với các bạn trẻ: Phải tự khẳng định mình, quan trọng nhất là phải tự tin và làm chủ bản thân mình khi tiếp xúc với game online hoặc bất cứ một khía cạnh nào trong xã hội. Khi học cũng như chơi, phải luôn nghĩ đến tương lai, mình sẽ như thế nào nếu cứ mãi chơi game online, vì sự thật rằng bố mẹ không thể nào chu cấp cho mình suốt đời.

Game online thực sự là một con dao 2 lưỡi, nếu bạn đến với nó với sự chán nản, hoặc nhìn nhận không đúng về nó thì bạn sẽ là "nô lệ" của nó. Còn ngược lại thì bản chất game online, là một trò chơi tương tác trực tuyến, được sự cùng chơi của nhiều người trong xã hội. Có thể nói, đó là một xã hội thu nhỏ với đầy đủ tính phức tạp và khía cạnh trong xã hội thực tại. Có một điều tôi nghĩ mọi người ai cũng biết nhưng khi chơi game thì sẽ hoàn toàn không để ý đến, đó là: "Game Online là một phần mềm, được một nhóm IT lập trình lên và tung ra thị trường, tương tự như môt web server, như một mail server... mọi thứ người ta cần là những chiếc PC đủ mạnh để có thể lưu tất cả mọi con người trong thế giới ảo vào trong đó và gọi nó là game server".

Bạn đừng nghĩ đó là thế giới riêng mà thực sự nó là thế giới được giám sát chặt nhất, chỉ vì chẳng ai thèm đá động tới làm gì thôi. Mọi điều bạn nói, mọi thông tin của bạn trong game đó đều được quản lý và giám sát. Vậy nên lời khuyên chân thành của tôi đến các bạn rằng, hãy chỉ xem đó như một trò chơi, để giải trí và nó chẳng mang lại lợi ích gì cho bạn ngoài sự hưng phấn khi bạn có tiền bỏ vào cho các nhà cung cấp hưởng lợi vì mục đích của họ là như thế. Nó không thể nuôi sống bạn cho chính bản thân bạn, không thể tạo ra của cải vật chất thật như các bạn thường bán và đừng dại đột một điều nghĩ rằng nó có thể sinh ra tài sản cho bạn vì cuối cùng ảo không bao giờ có thể là thật.

Game là sân chơi lành mạnh

Chúng tôi cũng là teen và thường cùng nhau chơi game để vào những lúc rảnh rỗi. Chúng tôi thường giải trí ở các tiệm net gần nhà, chúng tôi cũng không thấy các bạn cùng trang lứa bị nghiện. Có lẽ bài báo này đã viết về một số thiểu số (không tới 0.5 % ) bởi vì Việt Nam hiện có khoảng 12 triệu gamer. Nếu chỉ có một số rất ít như vậy thì đừng viết theo kiểu quơ đũa cả nắm làm ảnh hưởng đến teen chúng tôi. Bởi vì chúng tôi biết con số thực tế còn nhỏ hơn 0.5 % rất nhiều. Có thể nói con số thực tế không có ý nghĩa gì hết vì nó quá nhỏ. Còn nói về việc học, thông qua người lớn chúng tôi biết rất nhiều kiến thức chỉ là vô ích, không giúp ích gì nhiều cho công việc sau này, nhưng nhà trường và thầy cô luôn tìm cách ép chúng tôi học thêm để lấy tiền. Chúng tôi ngày học hai buổi, vừa học chính khoá vừa học thêm (trá hình dưới lớp vỏ học bồi dưỡng, học phụ đạo...), tối lại làm bài tập về nhà, chuẩn bị bài cho hôm sau. Có thể nói vì ngành giáo dục bây giờ quá tham nhũng đã biến chúng tôi thành cỗ máy kiếm tiền. Chúng tôi rất mệt mỏi.

Ý kiến của bạn

 
 Thay hình khác
  
Off Telex VNI VIQR
 
 

Sponsored

Truong quoc te

  TRƯỜNG QUỐC TẾ MỸ

  

 

 

 

   

Thăm dò ý kiến

Làm gì để có học bổng?
 

Khách trực tuyến

Hiện có 43 khách trực tuyến